Người Em Áo Tím
Chiều thu rơi nhẹ qua sân,
Gió vàng nghiêng bóng xa dần hàng cây.
Em đi áo tím thơ ngây,
Vạt bay lơi lả theo mây cuối trời.
Tóc em đen nhánh đến vai,
Huyền như suối mộng thoảng hoài trong tôi.
Bước chân em nhỏ, em cười,
Lối thu vàng rụng, mảnh trời rung rinh.
Gió đưa tà áo nghiêng nghiêng,
Như mây tím xuống giữa miền nhân gian.
Anh ngơ ngẩn mắt mơ màng,
Tưởng đâu tiên nữ nhẹ nhàng ghé qua.
Áo dài tím, tóc em xa,
Chỉ còn hương gió đậm đà lòng anh.
Chiều thu nhuộm tím trời xanh,
Mà tim anh cũng mỏng manh theo người…
Em qua lối nhỏ không hay,
Trái tim lữ khách vụt đầy giấc mơ.
Bóng em in giữa hồn thơ,
Tím theo vạt nắng hững hờ cuối thu.
Nếu mai không gặp lại thu,
Anh xin giữ mãi lời ru ban đầu.
Giữ em trong mộng nhiệm mầu,
Giữa mùa áo tím và màu tóc đen…
Henry Thanh
Composer and Lyricist
henrythanh@yahoo.com
Vancouver, August/2025 |