KẺ SĨ
Núi mờ xa trong sương chiều buông
Áo vải đơn sơ, lòng son sắt son
Văn chương chẳng để tô vinh bản thân
Mà là để viết nghĩa nhân đời người
Trước thế gian nghiêng bên danh lợi sâu
Một lời thẳng ngay, như gươm cắt mây
Kẻ sĩ không cúi đầu trước uy quyền
Mà quỳ trước dân, trước lòng nhân hiền
Kẻ sĩ là người giữ nước trong tâm
Dù không áo bào, vẫn xông ra chiến tuyến
Một cây bút thay gươm giáo oai hùng
Giữ lấy chính ngôn, giữ lấy đạo trung
Khi non nước chìm trong buồn đau
Kẻ sĩ chẳng quay đầu
Nguyện là đốm lửa trong đêm
Dẫn lối nhân tâm tìm về ánh sáng
Gió cuốn tháng năm, tóc pha bụi đường
Chữ "Nghĩa – Trung – Liêm" soi sáng tâm hồn
Dẫu tan xương máu trên dặm trùng khơi
Vẫn không hối tiếc… một đời làm người
Kẻ sĩ là người giữ nước trong tâm
Dù không áo bào, vẫn xông ra chiến tuyến
Một cây bút thay gươm giáo oai hùng
Giữ lấy chính ngôn, giữ lấy đạo trung
Có những tên tuổi chẳng khắc bia vàng
Nhưng hồn họ sống… giữa tim muôn dân...
***
Henry Thanh
Composer and Lyricist
henrythanh@yahoo.com
Vancouver, August/2025
|